- Đăng ngày 02 Tháng 10 2012
- Lượt xem: 1539

Em và tôi chung một làng thôn nhỏ,
Giữa đôi nhà ngăn cách một dòng kênh,
Chiếc cầu gỗ nối đôi bờ xanh cỏ,
Đêm lối mòn thấp thoáng một vầng trăng.
Tuổi thơ tôi cùng với tuổi thơ em,
Trên đồng cỏ hai đứa cùng chăn thả,
Mùa nước lớn em cùng tôi bắt cá,
Dưới chân cầu hái hoa súng tặng nhau.
Có những chiều hoàng hôn rớt trên cây,
Đồng lúa chín óng vàng như dải lụa
Em cùng tôi trốn tìm trong bông lúa,
Miệng cười vui cắn vỡ hạt lúa vàng.
Tôi và em chung một mái trường làng,
Cùng đi học ngang qua cây cầu gỗ ,
Cùng đuổi bướm , ngắm nhìn màu hoa nở,
Ngồi bên nhau hai đứa viết chung bàn.
Em và tôi, trôi mãi với thời gian,
Rồi trung học hai đứa vào trường mới,
Tôi thẹn thùng đi bên cô bạn gái
Tà áo dài trước gió khẽ tung bay.
Có một lần tôi lỡ nắm bàn tay,
Em bẽn lẽn mắt nhìn cành hoa phượng,
Tôi muốn tỏ mà sao còn thấy ngượng
Tốt nghiệp rồi lời nói chẳng thành câu.
Trường đại học, cũng chẳng biết vì sao?
Trời xui khiến hai đứa vào chung cổng,
Ký túc xá phòng bên tôi mơ mộng,
Bên kia tường em gõ nhịp tình ca.
Đã bao lần tôi cũng định nói ra,
Là mấy bận lời không tròn tình ái
Rồi đêm đêm tâm hồn như tê tái,
Em mỉm cười vương vấn nỗi xót xa.
Ngày ra trường tôi mang tặng bông hoa,
Vui lên mắt, em nhìn hoa hồng đỏ,
Em thầm nghĩ: màu tình yêu rồi đó!
Tôi nghẹn lời không nói được một câu (?)
Tôi được về công tác ở vùng sâu,
Em ở lại đô thành làm cô giáo
Lần đầu tiên em và tôi xa cách
Tôi buồn, em cũng thấy buồn đau.
Và năm tháng thư qua rồi thư lại,
Chỉ một câu tôi chẳng nói nên lời
Bỗng một hôm tôi chết lặng , Trời Ơi !
Cánh thiệp cưới tên em cùng người khác.
Hương tình yêu từ thuở còn chỏm tóc,
Với thời gian vẫn chưa đủ ái tình ,
Giữa đại ngàn, một mình tôi đứng khóc,
Giữa đô thành, màu áo cưới lung linh.
6/2012
La Tinh