- Đăng ngày 03 Tháng 10 2012
- Lượt xem: 1192
Chị rưng rưng khóc- Theo chồng xa quê
Mưa rơi ướt nẻo đi về
Chị ôm thương nhớ bốn bề lạ xa
Mưa bay chín cõi phù sa
Trôi dòng nước lũ dõi xa chị nhìn
Mưa làm ướt nỗi điêu linh
Chị ôm con hát ru tình dở dang
Mưa che mờ Cửu Long Giang
Chị ra đầu ngõ võ vàng ngóng trông
"Mưa ơi tôi tiếc thương chồng
Thương cha, thương mẹ, thương sông quê mình"
Đông sang ấm lạnh một mình
Ru con đã mỏi- Cuộc tình gãy ngang
Đông gieo cô phụ ngỡ ngàng
Mẹ chồng già yếu, nặng mang... dâu hiền
Đông ru gian khó triền miên
Tảo tần sương gió khắp miền bèo trôi
Đông chao Tam Bản* liên hồi
Chèo chèo, chống chống bồi hồi vượt sông
Hai mươi năm nơi quê chồng
Sống cùng ngọn lũ mênh mông mỗi mùa
Đêm đêm che ngọn gió lùa
Cho con yên giấc mộng đùa tóc tơ
Tưởng như đã mỏi ngóng chờ
Em thăm, chị nhớ bài thơ năm nào
Ôm nhau nước mắt tuôn trào
Chị như cành lã nghiêng chao bên đời
Nhìn nhau không thốt nên lời
Đứa em trai của đất trời quê hương
Mẹ Cha về chốn thiên đường
Cho em gánh nặng nhiễu nhương trần đời
Mưa đông- Em đến- Chơi vơi...
Tưởng như trở lại một thời ấu thơ
"Em ơi dệt hộ câu thơ
Cho tâm chị dịu nỗi chờ nỗi mong"
*Xuồng Tam Bản hay là Ba Lá là phương tiện
phổ thông miền sông nước Miền nam
Kiên Giang Mùa Đông
Thiên Di Phạm Văn Tòng