Sáu mươi ta về vườn
Mỏi đôi tay một đời
Con cháu niềm yêu thương
Vây quanh cười phơi phới

Bỏ lại hết gian lao
Ta ngồi chăm hoa lá
Sáng sớm nắng hanh hao
Chiều buông mây hóa lạ

Gạt hết mọi thị phi
Vợ hiền vui khâu vá
Cháu ngoại chập chững đi
Ông nhớ đời nghiêng lã

Sáu mươi ta chưa già
Nhưng chân chùn gối mỏi
Bởi lăn lóc đời ta
Chỉ là những săm soi

Bầy con khôn lớn rồi
Không cho ta bới móc
Sợ ta lìa đời vội
Trả vội ơn mưa móc

Ừ thôi tạ ơn đời
Tắm gội bụi nhân gian
Chén trà hương thảnh thơi
Hồn thơ bay thênh thang

Qui Nhơn 10-2012

 Lê Mười
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.