Hạ nồng ửng đỏ mắt môi
Phượng rơi phủ lấp chỗ ngồi em xưa
Con Ve ru giấc ban trưa
Buồn tênh cỏ lá đợi mưa thu về

Thu mang sương lạnh lê thê
Vàng rơi lá rụng- Tóc thề em buông
Tiếng Thu vọng tự cội nguồn
Ta phi ngựa bạch qua truông giã từ

Mưa rơi từ chốn không hư
Đông gieo cô quạnh, đông từ đâu sang?
Em ơi gối lạnh chăn màn
Mỏi mê chờ đến Xuân sang người về

Xuân rơi khắp lối đi về
Em bừng sức sống hẹn thề cùng Xuân
Hoa mai vàng nở bâng khuâng
Tin yêu ấm lại hòa Xuân mộng lành

Bốn mùa tiếp nối long lanh
Ta chờ, em đợi mong manh kiếp này
Yêu thương giữ lại cơn say
Xa xăm cách trở hẹn ngày gặp nhau

 Thiên Di Phạm Văn Tòng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.