Một chiều cuối thu,
Ta ngồi đọc đặc san,
Người bạn cũ đem đến,
Làm ta không thể quên,

Cái thuở còn đi học,
Tuổi thơ rất vô tư,
Trong trắng và hồn nhiên,
Ngày hai buổi đến trường,

Học sao cho thành tài,
Để có một tương lai…,

Nhưng rồi bỗng một ngày….,
Quãng đời là tăm tối,
Chỉ còn lại hư không,
Ôi! Sao số phận này,
Tưởng chừng như ngã quỵ,

Cuộc đời nhiều chông gai,
Chẳng biết rẽ nơi nao?
Thế là phải xuôi tay,
Mặc dòng đời trôi chảy,

Giờ đây nhìn lại mình,
Cũng chẳng bằng ai cả,
Cuối cùng cũng qua thôi,
Tuổi đời sắp về già,
Cháu con dăm ba đứa,
Toại nguyên cuộc đời Ta.

Nguyễn Thị Huyên
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.