Thôi đừng non nỉ nữa em
Ngoài kia trời đã vào đêm lâu rồi
Phố phường đã  mở cuộc chơi
Xập xình tiếng nhạc , chói ngời đèn hoa
Áo hồng áo đỏ  thướt tha
Tiếng cười thánh thót tiếng ca tưng bừng
Người ta thì đã trùng trùng
Cố nhân chắc đã đổi lòng từ lâu
Bây giờ bến cũ nông sâu
Muốn về nào biết bến đâu mà về
Mênh mông  vạn dặm sơn khê
Sương giăng  cổ độ , mây che giang đầu
Tình yêu ấy đã nát nhầu
Thì thôi chấm dứt cuối câu cũng vừa
Xé trang tình sử năm xưa
Còn đâu tình sử mà mơ thêm buồn
Kinh kỳ sấm chớp mưa tuông
Sông ngăn đèo chắn biển cuồng núi cao
Tàn rồi một giấc chiêm bao
Dại gì bấc lụn đèn hao một mình
Vết thương lòng để trong tim
Hơi đâu đau mãi chuyện tình dở dang
Đã qua bao mùa lá vàng
Trách chi ai bạc-tình-lang làm gì !
Một lần đã nói biệt ly
Xem như giấc mộng xuân thì đã xong
Người ta đã nên vợ chồng
Mà em còn muốn đèo bòng làm chi ?
Tạ từ nói tạ từ đi !
Dẫu rằng từ tạ có khi muộn màng  
Xuân kia sắc cũng chưa tàn
Phấn son em hãy điểm trang lại mình
Môi hồng  điểm nụ cười xinh
Nụ cười đổ quán xiêu đình ngày xưa   
Thuyền tình sẽ có người đưa …….

 Trần Hoan Trinh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.