(Tặng Xuân An)

Thương An nói chẳng nên lời
Thấy An đau khổ Đào đây xót lòng
Thương An lận đận long đong
Nuôi con vất vả một thân một mình
Giờ con đến tuổi trưởng thành
Thời gian ngắn ngủi con đành biệt ly
Thấy con tức tưởi ra đi
An không ăn uống nằm lì một nơi
Thương An nhức nhối lòng tôi
Người bạn thân nhất của tôi trong đời

 Đào Trịnh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.