Em là ánh trăng huyễn mộng,
Nghìn đêm le lói sương mờ,
Còn ta một người mất bóng,
Suốt đời lóng ngóng trong mơ !


Ta đi tìm nơi cuối bể,
Chiều dâng con sóng bạc đầu,
Ngồi nghe dã tràng kể lể,
Xe hoài chẳng thấy em đâu.

Em là một con chim lạ,
Một hôm đậu xuống bên rừng,
Còn ta như người hành giả,
Cuối đời, mỏi gồi, chồn chân,
Nằm mơ sông hồ, điền dã,
Tỉnh ra, dụi mắt, thất thần !

 Huỳnh Minh Lệ

Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.