Chiều lặng lẽ một mình qua phố cổ
Nắng hao gầy trên mái ngói rêu phong
Dòng sông chảy cuốn trôi bao ước muốn
Sóng ngậm ngùi xô dạt tận hư vô


Chiều lãng đãng một mình qua phố vắng
Những sợi buồn giăng mắc bước chân mau
Mùi nhung nhớ chênh vênh trong kí ức
Tím hoàng hôn khắc khoải tiếng kinh cầu

Chiều vội vã một mình qua phố rét
Trời sang đông nghe lạnh buốt đơn côi
Buồn tàn thu như nắng vàng hấp hối
Bến mơ xưa lạc lối chốn đi về.

 Nguyễn Thị Hường
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.