Chia tay nào chẳng xót xa
Trông sao lịm tắt trăng tà canh thâu
Mong em mưa nắng cũng sầu
Nhìn đâu cũng phủ một màu mây vương
Thương em đắm đuối mê cuồng
Giờ ta mới biết đoạn trường là đây
Người từ cuối bể chân mây
Làm sao biết được ta say ưu phiền
Đêm dài trở giấc cô miên
Thoảng nghe ai khóc hờn duyên phận mình

 Trần Minh Khuông
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.