Tơ tằm ai dệt ai se
Riêng em gieo nỗi sắt se cho người
Và người hóa kiếp đười ươi
Quạnh hiu bầy thú khóc cười thiên thu

Con trăng vương áng mây mù
Ánh vàng vọt rớt phù du bến đời
Lỡ lầm yêu dấu một thời
Em rong cõi khác bỏ lời hẹn xưa

Nhện đời tơ dệt lưa thưa
Nên không giữ được em xưa ngoan hiền
Em xưa bứt sợi tơ tiên
Rơi vào cõi thế lạc miền hữu duyên

Nhện buồn nên hóa đảo điên
Giăng bao sợi nhớ triền miên bắt tình
Tình sao tình cứ linh đinh
Lọt qua lưới mỏng: tạ tình...tình bay

 Thiên Di Phạm Văn Tòng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.