Ta trát nỗi buồn lên ô cửa
lên rèm vuông
chiếc ghế căn phòng
ta miết nỗi đau lên da thịt
lên tâm hồn ta chà xát cuồng si
ngày ngày ngọn gió vẫn đi
dòng đời vẫn chảy có gì lạ đâu

Em hiện hữu giữa đời thường xám ngắt
ngỡ phu du
bất biến muôn trùng
trong cùng tận niềm đau là nỗi buồn chất ngất
mà sao ngọn gió vẫn thong dong

Ta xuống phố quăng nỗi buồn ở lại
chiều ba mươi hoa vãi kín con đường
những sắc màu lấp che niềm tê tái
kéo ta về thoảng nhẹ một làn hương .

 Trần Thanh Quang
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.