Em ôm lạnh gục đầu
đêm Chúa Giáng!
lòng như giấc cũ đóng đinh
trên thập tự chịu tội
em về xưa . . .
hóa thành trí nhớ bay vào cổ tích . .
bao nhiêu năm rồi ?
Ai còn trang sức cho nỗi buồn

Mua dăm hạt nắng
ngày Chúa  lạnh trên máng cỏ
em thèm được hồi sinh
trên đôi tay nâng đỡ
trong dòng người vội vã
bản giao hưởng ngày xưa thầm thì . . . .
như âm vang của một huyền thoại
những ký ức cuộn về như mây mùa đông . .

Không thể trở về ngày ấy
dẫu Chúa nhân từ
em chỉ biết thả lòng bao dung
từng nốt!
từng nốt!
Thánh Ca
dìu em vào tàn đêm
bỏ em đứng ngoài cuộc . . .
Ngày xưa!

 Hoàng Phước
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.