Chưa vàng lá đã vội rụng rơi
Tình chưa mang tình vội xa vời
Ngọn nguồn đau không duyên không phận
Tình thơ ngây tình khắc một đời

Chưa lạc đàn chim vội bay xa
Bỏ trời cũ bơ vơ chi lạ
Bỏ người cũ rêu phong tượng đá
Trăm năm sầu vọng khúc thương ca

Chưa bày tỏ người đi xa ngái
Mộng đêm đông mộng vói thiên thai
Nụ hôn xưa chỉ là hư ảo
Nước mắt ai mằn mặn sông dài

Chưa kịp ghi tình bay bến lạ
Xếp cánh hoa bướm lượn la đà
Vườn ươm mộng cội nằm nghiêng lã
Nhà hoang sơ chiều nắng hiên nhà

Chưa kịp nhớ không còn thấy nữa
Thu chưa qua đông vội sa mưa
Đau chưa thốt con tim ứa máu
Hỏi bên đời: người đã về chưa?

 Thiên Di Phạm Văn Tòng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.