Tháng năm làm cuộc không ngờ
Nụ hồng ngấp nghé bên bờ người dưng
Bàn chân dấu hẹn ngượng ngùng
Nghiêng vai khờ khạo xuống từng cơn mê
Chợt đâu hạnh phúc tràn về
Môi thơm níu giữ lời thề người dưng

Bây giờ muối mặn cay gừng
Cùng nhau nhóm lửa soi chung bước trần

Đã mang vết khắc nợ nần
Nợ em trao tặng mùa xuân tuổi người
Thời gian hạnh phúc trôi xuôi
Tuổi xuân chảy ngược – buồn – vui – khôn cùng

Đêm ngồi mưa xuống rưng rưng
Xót em sợi tóc lưng chừng nổi trôi
Sợi đen thả xuống xanh đời
Sợi hong mây trắng ủ người tình chung

Thời gian làm cuộc không ngừng
Nghe trong sâu thẳm gợi chừng tiếng xưa
Mùa trôi trăng ngủ gió đưa
Em ru rằm mấy ...
cho vừa tuổi em !

 Hoàng Phước
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.