Đường gươm lỡ múa lên rồi,
Làm sao chuộc được thề bồi hở em ?
Như bài thơ anh lỡ quên,
Cứ đem thương nhớ ngày đêm vạn lần,
Con người từ thưở A-dam,
Xưa như trái đất …cũng cần phải yêu !
Dù là ngôn ngữ cao siêu,
Hay luôn ca cẩm những điều …cải lương !
Vẫn là rất mực dễ thương,
Vẫn cho cuộc sống làn hương ngọt ngào.

 Huỳnh Minh Lệ
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.