Người ơi một kiếp phù du
Tối còn sáng mất bụi mù phủ che
Ai đâu ông Cống  ông Nghè
Vênh vang khoe mẻ người nghe cười thầm

Người ơi lá khóc trầm ngâm
Nghìn cây gãy đổ sơn lâm nghẹn ngào
Sống còn đi đứng, ra vào...
Cái sân si ấy ta đào huyệt chôn

Người ơi bao kẻ lạc hồn
Dửng dưng mắt ngó ngữ ngôn dị kỳ
Lên xe xuống ngựa kiêu kỳ
Trần gian lìa bỏ còn gì mang theo

Nợ đời vay trả gieo neo
Giàu sang phú quý- Đói nghèo phất phơ
Đã ai học hết chữ ngờ
Đã ai dệt nốt vần thơ thói đời

 Thiên Di Phạm Văn Tòng
Qui Nhơn 1-2013
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.