Lẳng lặng nằm nghe gió miên man
Đêm nhẹ tênh tiếng buồn trầm thì thầm
Ngàn thu úa xôn xao mùa lá rũ
Khép nhánh gầy hàng cây đứng bâng khuâng

Ngày xưa ấy xuôi theo dòng nhịp sống
Giữa mênh mông tình biển sóng xô bờ
Em đã đến cùng tôi bên lối mộng
Chốn Thiên Đường thần thoại những ước mơ

Tôi đã hát bài ngợi ca hoan lạc
Khúc âm vang vượt trăm thác nghìn đèo
Mừng đưa gió vượt quanh vùng hoang mạc
Dẫn mưa về dòng suối mát trong veo

Em có nhớ từng dấu chân đây đó
Mãi bên nhau nằm ôn giấc mơ đời
Chờ nắng sớm sương tan mờ lối cỏ
Hẹn hương chiều lũ bướm lượn rong chơi

Đêm lặng nghe tiếng gió khuya trăn trở
Mắt em sâu thao thức cả tinh cầu
Bờ môi ấm trao nhau làn hơi thở
Bóng trăng già chẳng biết trôi tận đâu

Rồi từ đấy cánh chim trời bay mải
Bỏ trời mây bàng bạc áng tơ sầu
Đường hoang vắng một người thôi ở lại
Những gập ghềnh chia lối rẽ đời nhau

Em giờ đã về bên bến kia sông
Nỗi buồn xô tiếng sóng vỗ vào lòng
Trời trở rét vạt sương đêm thấm lạnh
Ôm muộn phiền ru giấc mộng vào đông.

 Vi Thông
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.