- Đăng ngày 26 Tháng 1 2013
- Lượt xem: 1174
Đường trần gian thôi lỡ mộng quay về
Buồn vui ơi ! đồng hành cùng ta nhé !
Từ biệt người mình qua chốn u mê
Dòng ký ức ta gom vào một gói
Bên ngăn đời hạnh phúc- Sao nhỏ nhoi ?
Tình ngăn kia-Ngàn nỗi đau vời vợi !
Giấu bên nào ? Những nhớ thương xa xôi
Sao vội thế ? Thời gian xin nán đợi
Gót chân ta đã mỏi bước phong trần
Để gom hết hạt nắng rơi vương vãi
Đeo quanh mình khoe đêm bớt tủi thân
Ta sẽ chặn đường bay... từng cơn gió
Hỏi thăm về những nơi gió đã qua
Có nơi nào…vẫn còn trong nỗi nhớ ?
Len lỏi vào mà chẳng biết lối ra !
Rồi lặng lẽ hoá thân đời sỏi đá
Nghe tơ lòng cội rễ cây già nua
Có phải không ? Chỉ tay trên nhánh lá
Gân càng nhiều càng lắm nỗi đong đưa !
Lúc thảnh thơi trèo lưng con sóng dữ
Kiếp lang thang hồn nương bóng mạn thuyền
Vờn gió núi ta ngân nga lời hú
Lướt quanh rừng thăm loài thú hồn nhiên
Ta sẽ uống cho trăng rằm say ngất
Tắm trần truồng…bên lũ bạn sương khuya
Buồn thì nhốt cơn mưa vào trong mắt
Giọt lệ sầu mưa hiu hắt thay ta
Ta sẽ khóc như chưa từng được khóc
Sẽ dụi đầu vào bóng dáng nỗi đau
Nhoài theo cánh chim trời bay đơn độc
Tiếng kêu buồn vang vọng mãi về đâu
Giấc ngủ đêm cứ chui vào vỏ ốc
Ngắm sao khuya đang lấp lánh dịu hiền
Hồn say đắm với trăm điều mơ ước
Chốn gian trần thèm ngóng mộng thần tiên !
Hành trình xa bàn chân khi thấm mỏi
Thả xuôi dòng theo bèo nước rong chơi
Suối róc rách ru hồn như mời gọi
Tiếng muôn trùng lời thương nhớ khơi vơi
Con sẽ về…dẫu có khi về muộn
Tình nhân gian nặng mang nỗi ưu phiền
Thượng đế ơi ! trước sau gì cũng đến
Ngày con về nguyện say giấc bình yên....
Vi Thông