alt

Cuối đông chợt lóe ánh vàng,
Cảnh trời ấm áp, cành vàng nở hoa,
Nhìn lên những áng mây xa,
Trôi về phương ấy làm ta nhớ hoài,
Nhớ những cành bông hoa nhài,
Bên lề muôn vẻ khoe ngàn sắc xuân,
Giờ đây xuân đã đến gần,
Mà sao ta cứ phân vân sự đời,
Bao giờ mới được thảnh thơi,
Để cho thân xác nghỉ ngơi đôi lần.

 Nguyễn Thị Huyên
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.