Bỗng gặp em về trong giấc mộng
Áo vàng bay tha thướt phố chiều
Anh gọi khẽ nghe tim mình rung động
Tên em buồn như cả một trời yêu

Vẫn nhớ mãi  những tháng ngày thơ dại
Chiều tan trường bước chân nhỏ mau mau
Thành phố đó em một thời con gái
Mới nhìn nhau đã vội vã cúi đầu

Bỗng thấy lại bờ sông xưa  hoa mộng
Chiều  đong đưa theo sóng vỗ chân cầu
Em đi về thả tóc bay lồng lộng
Mãi mơ màng theo nước chảy sông sâu

Tay năm ngón xoa hòai vùng tóc rối
Anh ngu ngơ chẳng biết nói năng gì
Em trong trắng như thiên thần vô tội
Anh bàng hòang hóa đá bước chân đi

Em tinh khiết mà anh thì bụi bặm
Em đài trang anh là kẻ phong sương
Sợ lời nói làm tình yêu vấy bẩn
Nên lặng câm đi theo hết con đường

Và cứ thế rồi xa rời mãi mãi
Như  hào quang em bay vút trời cao
Anh cúi xuống lượm chút tình rớt lại
Nghe âm thầm từng nỗi nhớ xanh xao .

 Trần Hoan Trinh

Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.