Mai mốt người về hẳn rất vui
Siết tay mắt ngấn lệ bùi ngùi
Gần bốn mươi năm tròn xa cách
Biết làm sao tỏ cạn buồn vui

Mai mốt người về liệu nhận ra
Người em áo trắng dáng kiêu sa
Có còn tha thướt chiều thu vắng
Hay chỉ nhìn nhau khóc tuổi già

Mai mốt gặp nhau biết nói gì
Một thời thơ dại trót chia ly
Mỗi người mỗi nẻo quên và nhớ
Trộn lẫn vào nhau trong đáy ly

Mai mốt gặp nhau tiệc rượu mừng
Men cay- Dòng nước mắt rưng rưng
Kể lể nhau nghe: con rồi cái
Hạnh phúc, thương đau... cũng vẫn mừng

Mai mốt,mốt mai cũng cạn đời
Ai thú điền viên vui thảnh thơi?
Ai còn nặng nợ câu trần thế?
Thì rượu đoàn viên vẫn cứ mời

 Thiên Di Phạm Văn Tòng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.