Cái ngày mười bảy tuổi,
Không bẻ gãy sừng trâu,
Nhưng có bài thơ đầu,
Đăng trên Văn, thấy sướng !

Cái đêm mười bảy tuổi,
Ra biển nhìn hỏa châu,
Thấy chiến tranh trên đầu,
Mai mốt mình đi lính.

Cái năm mười bảy tuổi,
Em đẻ muộn sinh sau,
Chắc chỉ là con nhóc,
Chưa có biết gì đâu !

Bốn mươi năm, già đầu,
Bỗng trở thành con nít,
Em ngày nào sinh sau,
Nhưng bây giờ … vô địch !

  Huỳnh Minh Lệ

Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.