Bỗng nghe buồn nặng trĩu hai mi
Em trở về tất cả quên đi
Chỉ còn anh da mồi tóc bạc
Ngỡ ngàng không dám nhận cố tri!
 
Em trở về như một người dưng
Thành phố quê hương mà nay lạ lùng
Một lũ bạn bè xưa đâu hết
Con ngõ thân quen cũng ngập ngừng !
 
Em trở về tìm chút ấu thơ
Một chút thơ ngây thưở học trò
Để xem lòng mình có trẻ lại
Khi bước phong trần đã xác xơ
 
Hoa bướm ngày xưa đã mịt mù
Chỉ còn chiếc lá động vi vu
Chiều nghiêng gió lặng buồn man mác
Và tiếng đàn ai réo rắt thu
 
Em trở về thành phố chẳng ai
Lang thang một mình con đường dài
Nhớ thưở thanh xuân xa lăn lắc
Kỷ niệm mờ như một dấu hài !

  Trần Hoan Trinh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.