Em ra đi bỏ lại tình tôi
Giọt mưa đêm rỉ rích bồi hồi
Đêm trở lạnh hơn nghìn đêm trước
Sáng tỉnh ra chăn gối một tôi

Em ra đi còn quên gì nữa?
Hay chỉ buồn một chút chuyện xưa
Chút bâng khuâng tiếc thời con gái
Tôi trống không lệ rớt theo mưa

Em ra đi lạc loài dĩ vãng
Đêm đen hơn tôi ngồi lơ đãng
Nụ hôn đầu chập chờn ám ảnh
Khu vườn xưa chim chóc bàng hoàng

Em ra đi giã từ kỷ niệm
Đêm hóa dài câu kinh tưởng niệm
Đêm hoảng hốt nhà xưa buốt lạnh
Tôi cơn mơ chưa cạn nỗi niềm

Em ra đi từ đây biệt dấu
Tôi đứng chờ đồi dốc thẳm sâu
Gọi tên em vực sâu dội lại
Thác hoang vu thác đổ thảm sầu

Em ra đi... thôi rồi cô quạnh
Chìm men cay đời say mong manh
Tôi rêu mốc đếm tình vô vọng
Và cuộc đời cây lá vẫn xanh

  Thiên Di Phạm Văn Tòng

Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.