Em có nhớ khu vườn ngày xưa
Con bướm vàng hong tình nắng lửa
Hoa Dăm Bụt nở rộ hàng rào
Giếng nước trong gội đầu từng bữa

Em có nhớ bờ ao trưa vắng
Bóng Dừa nghiêng trái treo lủng lẳng
Ta bên nhau ngồi chờ gió Hạ
Con Ve tình ru khúc ăn năn

Em có nhớ dấu chỗ em nằm
Ta nhớ hoài con mắt lá răm
Tuổi mười sáu vô tư đùa nghịch
Và một thời... nhớ đến trăm năm

Em có nhớ ngày ta ly biệt
Mưa rỉ rích gọi hồn thê thiết
Cài hoa em qua cầu hạnh phúc
Thử hỏi làm sao không tưởng tiếc!

Em có nhớ... nhiều năm... có nhớ...
Chuyện chúng mình chỉ một bài thơ
Bài thơ tình buồn vui tiếc nhớ
Bốn mươi năm chìm trong hơi thở...

  Thiên Di Phạm Văn Tòng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.