Hoa Tường Vi

Tôi đi trong cõi con người
Loay hoay tìm mãi nụ cười ấu thơ
Quá sáu mươi, trí đần khờ
Hoa Tường Vi cũ câu thơ héo mòn

Bướm Vàng

Chiều hoang vườn cũ đong đưa
Bướm bay lã cánh hương thừa thãi bay
Vàng sân lá rụng lưu đày
Ao xưa giếng cũ soi ngày ấu thơ

Lá Khô

Quét bao lá rụng trong vườn
Chổi sương vang điệu nhớ thương hôm nào
Lá khô, khô rốc vẫy chào
Thương sao gió nổi dạt vào không hư

Tôi Bây Giờ

Tôi bây giờ đứng ngu ngơ
Nhìn hoa nhìn bướm lượn lờ nhà xưa
Ơ hay trời chuyển thu mưa
Bóng người những tưởng mới vừa thoáng qua

  Thiên Di Phạm Văn Tòng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.