-Tặng Quốc Tuyên từ câu:
"Kệ nó Thiên Di cứ vui đi"


Tôi bảo tôi: về đi
Tìm lại bóng ngày xưa
Tuổi niên thiếu diệu kỳ
Nhẹ nhàng như sương mưa

Tôi bảo tôi: đừng nhớ
Ngày hôm qua lặng thinh
Đời mấy ai không lỡ
Đánh mất nữa của mình

Tôi bảo tôi: quên đi
Thời gian phôi phai nhớ
Niềm thương có ra gì
Ngoài phút đầu bơ vơ

Tôi bảo tôi: yêu em
Ít nhiều yêu là mấy?
Mở ngăn tim ra xem
Máu đỏ có đong đầy?

Tôi bảo tôi: đa đoan
Thứ gì cũng khắc khoải
Xa cách cũng bàng hoàng
Đau mải chẳng nguôi ngoai

Tôi bảo tôi: lắm điều
Yêu chi mà nhiều thế
Tình mình có bao nhiêu
Mà viết thơ kể lể

Tôi bảo tôi: cô đơn
Trong cỏi đời ô trọc
Nên mang lắm giận hờn
Buồn chưa tan đã mọc

Tôi bảo tôi: thôi đi
Cùng tha nhân san sẽ
Vui cười lên- Ừ nhỉ!
Đời tươi lên- Có lẽ...

  Thiên Di Phạm Văn Tòng

Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.