Tôi từ độ biết tên người yêu nhỏ
Biết lối đi và biết rõ nẻo về
Buổi tan trường áo trắng nón nghiêng che
Chiều xuân muộn dáng em về bóng đổ

Ôm cặp vở em vô tình qua phố
Tôi âm thầm đếm gót nhỏ chân em
Vạt nắng xuân rơi rớt ở ven thềm
Tôi yêu cả dáng em và vạt nắng

Để thấy rợp một khung trời áo trắng
Như ngàn mây vương mắc cõi tình thơ
Áo trắng vô tình, áo trắng thờ ơ
Về trắng cả giấc mơ năm mười bảy

  Vũ Thanh
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.