- Đăng ngày 04 Tháng 12 2010
- Lượt xem: 1802

Đã mấy lần em mời thăm Phan Thiết
Anh gật đầu, nhớ trước quên sau
Nhưng lần này lời em đã quyết
Anh chẳng dại gì lỡ hẹn nữa đâu!
Tới biển rồi, em không cho tắm biển
Sợ anh đen vội dắt trốn vào rừng
Lội theo em - chân trần trên cát mịn…
Nhớ ngày nào ta chỉ người dưng
Suối Tiên bờ đông xanh cây cỏ
Phía bờ tây dựng vách cát trắng hồng
Gương mặt em giữa nắng hè ửng đỏ
Anh ngược dòng nghe sóng phía thinh không
Chỉ phút chốc bỗng trở thành chủ quán
Bao món ngon em tự tay làm
Ngồi nướng điệp mồ hôi lăn trên trán
Mắt nhếch cười nhìn đám bạn ăn tham.
Tiệc đang vui đành nói lời tạm biệt
Nẻo đường về lòng mãi xốn xang…
Nguyên Hùng