LỜI RU CUỐI

Ru em ru một đời tình
Ngả nghiêng ta hát một mình ta chơi
Ru em ru tiếng à ơi
Câu ca khẽ rụng thành lời dấu yêu
Ru em ru sớm ru chiều
Ru điên ru dại ru xiêu xát lòng
Ru em tịnh cõi hư không
Mãn khai thành triệu đóa hồng cho ai
Ru em ru suốt đêm dài
Hòa âm cùng gió ru khai tử tình

VÔ CÙNG

Ta đi hoang một đêm
Em giận ta một  kiếp
Ta đi hoang một đời
Mẹ vẫn thứ tha

Cái nghịch lý vẫn là điều nghịch lý
Cái vô cùng muôn thưở vẫn vô cùng

VÔ ĐỀ

Nếu là một chút hương bay
Thì xin đọng mái tóc mây của người
Nếu là một chút nắng trời
Thì xin rụng xuống mảnh đời của nhau

 Trần Thanh Quang
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.