Bữa ấy là hôm em theo chồng
Đàn sáo buồn bỏ xóm sang sông
Em đi man mác hồn Châu Thổ
Cúi mặt riêng anh thẹn với lòng

Anh hận cho mình kiếp làm trai
Tay không giữ nổi một gót hài
Để em áo trắng hoen lệ tủi
Để đóa sen hồng nhuốm trần ai


Cố nhiên anh chẳng trách em đâu
Bỡi em là cả một khối sầu
Thơ ngây ôm mối hờn non nước
Nặng gánh sang ngang gãy nhịp cầu

Anh gởi khúc ca này đến em
Như lời giao cảm những con tim
Nhen lên đóm lửa lòng đã tắt
Những lúc tàn canh bóng nguyệt chìm.

 Vũ Thanh.
  
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.