Đang mơ màng giấc điệp
Điện thoại bỗng reo vang
Giọng nghe chừng rất lạ
Chợt tỉnh cơn ngỡ ngàng

Ô! bạn tôi ngày cũ
Trong nhóm bạn ngày xưa
Của một thời áo trắng
Trắng khung trời mộng mơ

Nghe giọng bạn từ xa
Sao mà quá thiết tha
Mừng vui trong ngào nghẹn
Tưởng chừng như vỡ òa

Những bạn tôi ngày đó
Đang tản mác khắp nơi
Trên địa cầu rải rác
Mỗi đứa một phương trời

Đôi khi trong gang tấc
Mà vẫn biệt tin nhau
Qua nhiều năm lưu lạc
Cứ dõi mắt tìm nhau

Bạn tôi, thời áo trắng
Như một đám chim non
Như nụ hồng chớm nở
Biết đâu mà lo toan

Vào đời trong bỡ ngỡ
Nên hạnh phúc lang thang
 Đứa ngược xuôi manh áo
Đứa tình buồn riêng mang

Khi cuộc đời thay đổi
Khi lịch sử sang trang
Khi những tà áo trắng
Giờ nhạt phai võ vàng...


Nguyễn Thị Tê Hát
 
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.