Giữa đêm rằm hai đứa rủ nhau đi
Trăng rất sáng, bãi biển dài lộng gió
Biển mát rượi, ta cồn cào nỗi nhớ
Bạn đi cùng, sao chẳng phải là em?

Nằm bên nhau nơi bãi biển êm đềm
Chân kề sóng, đầu gối bờ cát trắng
Hiểu lòng nhau cả hai cùng im lặng
Mắt dõi sao trời tìm hình bóng quen thân.

Ôi đẹp thần tiên bãi biển nhuốm trăng rằm
Mà man mác nỗi lòng ta không bến
Em xa rồi, còn mình ta với biển
Với muôn trùng sóng nhớ gối lưng nhau…

Hai đứa cứ nằm…lặng im…rất lâu
Bạn không nhắc có khi nằm chờ sáng
Thôi chào nhé sóng xanh cùng cát trắng
Dấu chân này xin hẹn những lần sau…

 Nguyên Hùng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.