Tặng Nguyên Hạ-Lê Nguyễn

Ui chao ốt dột quá chừng
Đi mô anh cũng đón đường tui răng ?
Bao giờ anh bắt được trăng
Thì tui mới chịu nói năng đó tề !

Ui chao mới ra ngoài đê
Cũng anh lảng vảng theo thề thốt yêu…
Bao giờ biển cạn, đá kêu
Thì tui mới chịu anh khều đó nghe !

Ui chao làng nọ, đường kia
Đi mô cũng đụng anh me rứa hòai
Bao giờ rừng trụi hết cây
Thì tui mới chịu đưa tay anh cầm !

Ui chao ốt dột vạn lần
Ở mô anh cũng bần thần …ngó tui !
Bao giờ ngọn núi kia trôi
Thì tui mới chịu anh mời mọc nhau !

Bao giờ đất ở trên đầu
Trời chui xuống nước, trăng sao thất tình
Ngó ra …chỉ có hai mình
Thì tui mới chịu anh rinh về nhà…

 Trần Dzạ Lữ
( SàiGòn tháng 2 năm 2011 )
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.