Chơi vơi…tạm biệt ta về
Trên đường trở lại trời quê xa người
Xa dần khoảng cách… chơi vơi
Đường xa hun hút…chiều rơi sợi buồn

Trời sầu rớt giọt mưa tuôn
Chơi vơi…lòng lắng tiếng buồn xa xôi
Xa người hồn cứ… chơi vơi
Trong lòng ray rức cung lời sầu ai

Sao ta không giữ lòng trai?!
Cho người tựa chút bờ vai ấm nồng
Chơi vơi...xa khuất mờ trông
Ngày dài tình nhớ hoài mong gặp người

Ta về lòng cứ chơi vơi...
Dấu buồn lặng lẽ, rồi trời rớt mưa
Yêu nhau biết mấy cho vừa
Buồn trông cánh nhạn vào mùa xuân sang

 Văn Thắng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.