- Đăng ngày 03 Tháng 4 2017
- Lượt xem: 2551
Ôi năm tháng vụt qua như ánh chớp bão giông, như cơn mưa rào chợt tắt. Tâm nhìn theo bóng chiều trôi, chợ Vỉnh Hy vắng ngắt như cõi tình nàng đắng ngắt. Người đến làm gì? Chưa kịp câu tâm sự người đã vội đi, có lẽ người sợ vu vơ cũng như Tâm đang sợ. Ừ nhỉ, chắc thế...Giữa người và Tâm là muôn trùng kỷ niệm, cả hai đều muốn tìm như nhau và đều sợ nó khuấy động như nhau. Người lầm lủi bước, Tâm len lén ngóng nhìn hình bóng cũ rời xa. Tiếng thở dài đâu đó vọng lên trong con tim chai cứng cô đơn. Khi người với vòng tay chào hỏi, Tâm lao đao như ngất đi trông một giây hiện hữu. Câu chào không đầu không đuôi như hai đứa bé tập nói chưa rành.
Hồi Tâm góa bụa, người tan nát cuộc tình duyên. Cũng một lần người về thăm nhau, nơi Phước Lộc đìu hiu này. Người đến như cơn gió hiếm hoi mùa hạ, Tâm run rẩy với bữa cơm trưa tiếp đón, người lặng lẽ buồn Tâm lặng lẽ xôn xao cõi nhớ. Người với khói thuốc mênh mang, với khúc tình ca "Hạnh phúc lang thang", tiếng ca u buồn đưa Tâm rơi rơi vào ảo ảnh cuộc tình xa. Giữa ngừơi và Tâm là tiếng thở của một thứ tình trang trọng một đời. Thời hoa mộng đâu ai nói yêu, không một nụ hôn, không một tiếng vượt qua ranh giới bạn bè. Thế nhưng có một gắn kết vô hình về niềm vui nỗi buồn của nhau. Tâm hạnh phúc người hạnh phúc, Tâm đau thương người cũng vội đoạn trường. Tâm không nhớ nhưng khi gặp nhau lòng vẫn thanh thoát bâng quơ như ngày xưa.
Người đi... người đi rồi. Mong sao người hạnh phúc cuối còn lại bên đời, chưa chúc phúc cho người nhưng trong mắt nhìn như đã chúc. Chắc chắn người hiểu, vì hiểu nên người vội vã đi, vội vã che đấu xúc động, khiến người lạc lỏng như người dưng. Người đi rồi tôi viết lá thư không gởi này cho khung trời quê hương tôi với từ đường Đào Tấn, với chợ Vỉnh Hy chiều xuống, với cổng Lý Môn rêu phong nỗi nhớ một đời tôi. Chúc người bình an là tôi chúc chính tôi.
Vỉnh Hy Tuy Phước
Mai Trần