alt
(Viết tặng các con tôi)


Đồng hồ bắt đầu đổi giờ từ hôm lễ Halloween, mới sáu giờ chiều mà trời đã tối mịt, trên quãng đi về mỗi buổi chiều... tôi mất đi cái cảm giác thư thái , được ngắm nhìn những chùm lá đổi màu của những bóng cây hai bên đường lúc trở về nhà sau một ngày làm việc.

Mắt hướng về phía trước và luôn nhìn vào kính chiếu hậu để giữ tay lái giữa trời chạng vạng lất phất những giọt mưa bay khởi đầu cho những ngày đông giá...

.Hôm nay trời chưa lạnh lắm, những ngọn gió chiều chỉ đủ làm se se làn da, cho ta một cái rùn vai khi quên áo ấm... nhưng tuần sau, khi mọi người tụ họp nhau trong mái ấm của  gia đình để đón mừng lễ Thansgiving, thì thời tiết mới bắt đầu se lạnh....

  Hôm sau  và những ngày kế tiếp sẽ lạnh hơn, thời tiết ở đây biến chuyển theo mùa rất rõ ràng : bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông...chứ không chỉ hai mùa mưa nắng như ở quê mình.

Buổi sáng như mọi ngày, những mãng sương mù làm bầu trời ẩm đục, cũng trên những con đường quen thuộc mỗi ngày... dấu xe tôi đã lăn qua, những hàng cây chụm ngọn thân yêu, lưu luyến... đưa bước chân tôi đến nơi làm việc..

.Những thân quen của những con đường , những hoa, những lá và cả những giọt mưa bay hay đám bông Tuyết trắng phau, tất cả đều thân quen và đón chờ bước chân tôi trong mọi thời khắc của tháng năm.

Những hàng cây trút lá, những cành cây khẳng khiu run run trơ xương trên những lối thân quen, những chiếc lá tươi màu rồi sẫm màu...rơi xuống trong buồn tủi..
..
Chúng đã khoác lên mình tấm áo mới tận mấy tuần nay,  sáng nay chúng rực rỡ biết bao, tươi tắn vẫy chào tôi với tấm áo ba màu rực rỡ, một mãng màu vàng tươi trên bóng nắng, một góc vàng cam đậm đà theo gió và một mãng màu cam nâu quạnh quẽ và lả tả bay theo những giọt mưa buổi cuối .ngày...rồi mai này chỉ còn trơ lại những cành trụi lá, giăng mình run rẩy giữa gió lạnh mùa Đông

Những tán lá đổi màu vì những cơn gió chướng, những chiếc lá mang thân phận như nhau, theo thời gian  phai sắc và rớt xuống đời như thân phận của một con người trong cõi nhân gian...trước khi lìa cành chúng điểm tô cho bức tranh Thu một màu sắc thật diệu kỳ, đẹp như trong huyền thoại, tôi âm thầm lặng ngắm những kỳ công của tạo hóa và mỉm cười trước chúng như lạ như quen...,

Mỗi lần nhìn những chiếc lá trên cành rơi vãi trên thảm cỏ úa vào buổi cuối Thu , tôi lại mường tượng ra mấy chữ : "sắc sắc..không không ..." Của nhà Phật, tất cả đều lần lượt trở về cát bụi như những cánh lá vương vãi ...rồi tan biến, rồi phân hóa theo tháng năm.

Chỉ tội nghiệp cho những cánh lá phong , những chiếc lá có hình dáng  mỏng manh, nhiều góc cạnh  và mau lìa cành, trơ thân trước bè bạn, khi chớm Thu về là những chiếc lá phong tội nghiệp vội vã đổi màu và làm nền theo cơn gió cuốn ...lặng lẽ trên bờ cỏ úa cho những thi nhân, họa sĩ cảm tác cho mùa thu...Ôi những chiếc lá phong tội nghiệp tô điểm cho bức tranh Thu nơi này thêm phần diễm tuyệt.

Sau mùa lễ tạ ơn, những tán lá chỉ còn trơ xương giữa trời đông giá và chờ đón những bông Tuyết trắng đầu mùa về tô điểm làm bầu bạn điểm tô  cho những  tấm thân trơ lạnh giữa trời Đông.

Miên man với những chiếc lá đổi màu, một bức tranh sống động và hiện thực nhất mà thượng đế ban tặng cho con người và cho riêng tôi....hàng ngày,  tôi lặng nhìn những thay đổi của thời tiết, của cảnh vật mà vui buồn theo những bông hoa nở rộ của mùa Xuân, nắng vàng ươm của tháng Hạ, lá đã thay màu của tiết Thu và những cành cây trơ trụi,  lặng thầm bên những cơn gió chướng, ủ rũ, lạnh lùng bên những bông tuyết trắng của mùa Đông
Và chọn cho mình một triết lý sống theo luật tuần hoàn và sống bình yên không run sợ trước thời gian.



***

MÙA LỄ TẠ ƠN


Mùa tạ ơn , mùa của sự đoàn tụ, mùa của sự thăm viếng cho tất cả mọi người, một phong tục có từ lâu đời của người Mỹ...Tôi thấy cũng rất hay và cũng tập cho các con quen với tập quán này, để mỗi năm chúng còn có cơ hội trở về nhà thăm viếng mẹ cha sau một năm dài xa cách, địa điểm do các con tôi chọn.

Năm trước các con tôi muốn tất cả gia đình trở về nông trại dự lễ Thanksgiving ở đó...
Trong thời tiết hơi se lạnh, chúng tôi đã  vào rừng săn nai, ngoài món Gà Tây, mẹ con tôi còn có thêm món thịt nai nướng cay cay hương vị quê nhà, hít thở không khí trong lành bên những cánh đồng bông vải, bông hướng dương bạt ngàn, ngút mắt, hít hương thơm từ cây thông chưng sớm trong phòng khách....cả nhà quây quần bên bàn ăn, kể lại chuyện vào rừng và những tiếng súng xa xa...của những người đi săn đêm, thật lý thú và ấm áp bên bếp lửa và những món ăn ngon do chính chúng tôi làm.

Trước bữa ăn của ngày lễ, chúng tôi đã đọc kinh, chúng tôi  xin tạ ơn Thượng Đế... Xin tạ ơn Chúa đã gìn giữ các con cháu tôi bình an và hạnh phúc nơi xứ lạ..

Xin tạ ơn Thượng đế, .Xin tạ ơn tất cả những gì  chúng ta có được hôm nay, những phẩm vật mà thượng đế ban tặng cho gia đình tôi.

Chính là những phần thưởng mà tôi có  được. đó chính là những đứa con mà tôi đã tạo ra và mang đến chốn này, khi đến đây chúng tôi chưa biết gì về nước Mỹ, ngôn ngữ dị biêt...vốn liếng không có, công việc làm vô cùng lạ lẫm.

Ngày đó các con tôi còn bé lắm, chúng chỉ là những đứa bé chưa biết gì, những đứa bé ốm yếu tội nghiệp, mở to mắt nhìn mọi khác lạ của đất nước này, cái gì chúng cũng muốn khám phá và tìm hiểu, cái gì chúng cũng muốn nếm thử, vật gì chúng cũng ham thích say mê...Chúng tôi còn tệ hại hơn "những người nhà quê đi tỉnh"...Bỡi tiếng nói và màu da khác với dân bản địa cùng với những kỳ thị của người đi trước.

Những khó khăn, ngỡ ngàng của những ngày mới đến thật là tội nghiệp cho mẹ con tôi khi mỗi lần nghĩ lại quãng thời gian ấy...nhưng tất cả rồi cũng đi qua theo thởi gian, mọi việc đã đi vào quĩ đạo và nơi này là quê hương thứ hai của chúng tôi, nhưng chúng tôi không bao giờ quên đi cội nguồn, đất nước Việt nam đã sinh ra chúng tôi và với biết bao kỷ niệm mà tôi đoạn đành bỏ lại vì tương lai của các con....


.Giờ đây các con tôi đã là những con người mạnh mẽ và thành đạt, chúng có thể hiên ngang bước vào xã hội Mỹ, chúng có thể bảo vệ cho Mẹ trong mọi tình huống và chúng có thể đứng vững trên đôi chân của chúng một cách chững chạc, hiên ngang.

Những ơn huệ mà đất nước Hoa Kỳ đã ưu ái tặng cho mẹ con tôi và mọi người khi đặt chân đến đây, nhưng nếu biết tận dụng những gì họ cho mà chúng ta biết nhận thì mới thành công...Mẹ con tôi đã nhận và vô cùng biết ơn nước Mỹ, vì thế năm nào ngày lễ Tạ ơn chúng tôi cũng đón nhận và mừng vui hoan hỉ theo người dân Hoa Kỳ.

Tạ ơn cha mẹ đã sinh ra ta với hình hài nguyên vẹn, nuôi nấng bảo ban, cho tôi đi học để khi ra góp mặt với đời con không bị thiệt thua vì cũng có chút hiểu biết tối thiểu đối đáp với đời.

Tạ ơn những người thầy đã ban tặng chúng ta những kiến thức cho ta có được hôm nay, một phần trí khôn được khai phá khi ta chập chững bước vào đời sống xứ người.

Tạ ơn cuộc đời với tất cả những đắng cay, những thành công và cho ta có được chỗ ngồi này, những công việc đem lại cơm no áo ấm.

Tạ ơn người đã mang tình yêu đến cho tôi và cả những đứa con tôi, những hoan hỉ của cuộc đời mà tôi có được khi mỗi lần nhắc đến chúng, những đứa con thân yêu của tôi.

Xin tạ ơn thượng đế, đấng cao trọng đã làm nên tất cả từ con người, những cánh hoa, tán lá ...và  tất cả mọi sinh linh, nếu không có đức tin vững mạnh ở ngài thì những lần  bị vấp ngã, bị ruồng bỏ, bị rẻ khinh...Con đã không còn đủ sức mạnh để đứng trên đôi chân của con cho đến ngày nay...

Đó là những điều mà tâm tư tôi muốn gởi gắm cho mùa lễ tạ ơn năm nay.

 Nguyên Hạ- Lê Nguyễn


Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.