- Đăng ngày 19 Tháng 3 2011
- Lượt xem: 1929
Đầu tiên là từ dạo cuối đông, khi hoa cúc quỳ rải thảm vàng rực rỡ trên khắp các nẻo đường ở vùng ven đô hay trên lưng chừng đồi dốc, chen chúc nhau vươn lên đầy kiêu hãnh để thách thức với nắng, gió khô hanh, với tiết trời giá lạnh khắc nghiệt của cao nguyên dù cho mùa đông đã sắp tàn; lòng tôi bỗng thầm yêu biết bao nhiêu loài hoa hoang dại và có sức sống vô cùng mãnh liệt này. Có lẽ vì thế mà nó còn mang tên là dã quỳ. Nếu “hữu sắc vô hương” là để nói về một người con gái đẹp nhưng vô duyên vô hồn thì cụm từ này hiểu theo nghĩa đen cũng rất đúng đối với hoa cúc quỳ, “vô hương” nhưng không vô hồn chút nào, còn cái sắc vàng của nó thì đã đi vào thơ ca của núi rừng từ lâu! Điều này còn được kiểm chứng bởi những người con đã từng yêu phố núi thiết tha, sâu lắng dù đang sống ở phương trời nào.
Tôi nhớ thật nhiều những mùa xuân năm cũ, khi ấy Pleiku còn thưa thớt, cứ vào độ rằm tháng chạp trở đi, những người dân tộc địa phương đã mang những cành mai rừng đi bán rong khắp các đường phố nhỏ. Lúc ấy bọn học trò chúng tôi náo nức, rộn ràng vì những tờ đặc san Xuân của học trò sắp được trình làng, để bây giờ cùng ôn lại kỉ niệm xa xưa, mà gần đây nhất là đặc san Trên đỉnh cao qua bài viết đầy cảm xúc của cô Mỹ Dung. Náo nức còn vì được nghỉ tết dài, được xúng xính quần áo mới ( không biết cái lệ may đồ mới mặc Tết có từ bao giờ?), được du xuân cùng gia đình hay bạn bè,…và còn nữa. Nói đến du xuân hẳn là trong chúng ta ít nhiều còn lưu giữ những kỉ niệm về Biển hồ. Hồi ấy đường xuống hồ quanh co và lổn ngổn những đá sỏi. Và bụi đỏ mù trời. Thế mà những ngày Tết, Biển hồ vẫn đông hơn lúc nào hết. Những ngày giáp Tết năm 75, nhóm bạn đệ thất 2 của chúng tôi gồm Hiệp-nam và Hiệp-nữ, Thìn cà lăm, Kiên và tôi do cậu em tôi tình nguyện làm tài xế đã cùng đi chơi xuân sớm ở Biển hồ. Đó là lần picnic cuối cùng của đời học sinh chúng tôi . Mới đó mà đã hơn ba mươi lăm mùa xuân đã qua đi với kẻ còn người mất.
Nói tới Tết đến, xuân về thường không thể thiếu nhạc xuân. Không biết từ bao giờ khúc ca “XUÂN VÀ TUỔI TRẺ” của nhạc sĩ La Hối đã gieo vào hồn tôi một ấn tượng đặc biệt- đối với tôi đó là một bản nhạc xuân hay nhất, vui tươi rộn rã và tưng bừng nhất!. Tôi vẫn nghe đi nghe lại bản nhạc ấy qua nhiều ca sĩ khác nhau mà không biết chán.Và bây giờ tôi chọn giọng hát của Đoan Trang vì theo tôi cô ấy đã làm mới những âm hưởng, giai điệu của một thời vang bóng “Ngày thắm tươi bên đời xuân mới, Lòng đắm say bao nguồn vui sống, Xuân về với ngàn hoa tươi sáng, Ta muốn hái muôn ngàn đóa hồng,…Tiết xuân huy hoàng muôn sắc hoa, Tiết xuân êm đềm muôn tiếng ca.Xuân tưng bừng.” Khi lòng người đang mở hội hoan ca thì mùa xuân tưng bừng hơn bao giờ hết.
Tôi quên sao được những giây phút thiêng liêng trước lúc giao thừa, năm nào ba tôi cũng viết đôi câu đối đỏ bằng tiếng Việt nhưng cách viết thoạt nhìn như chữ Hán, rồi dán lên hai bên bàn thờ với hoa quả, bánh mức mà mẹ tôi đã chuẩn bị chu đáo. Với đèn nến sáng trưng! Ai đã từng sống trong không khí ấm áp của một gia đình đoàn tụ trong thời khắc ấy chắc sẽ đồng cảm với tôi. Xuân đến rồi đi đã mang theo bao kỉ niêm êm đềm, mang đi những người thân yêu nhất để không bao giờ ta còn gặp lại. Còn nhớ cái Tết đầu tiên khi mẹ tôi đột ngột qua đời, tôi chưa từng thấy ba tôi khóc vì biến cố này-có lẽ ông không khóc được thì đúng hơn vì nỗi đau đã lặn vào trong nhưng nỗi trống vắng thì không gì có thể bù đắp được nên ông đã trải lòng qua những vần thơ: “Xuân này khác hẳn những xuân qua, Bởi lẽ người thương đã vắng nhà, Hoa, rượu đủ đầy nhưng vẫn thiếu, Người đâu còn lại một mình ta”. Bây giờ cả hai ông bà đã được ở bên nhau để cùng nhau “ kể lể chuyện trăm năm”. Và mãi mãi.
* * *
*
Tôi thả bộ theo con đường xuôi dốc trong trang trại. Cứ mỗi khi gặp khó khăn hay phiền muộn là tôi tìm về nơi đây, giống như nhân vật Xcarlett O’Hara trong Cuốn theo chiều gió thường tìm về đồn điền Tara những lần vấp phải bế tắc- chỉ có khác là tôi chưa có đủ bản lĩnh và tự tin như cô ta để mà “Sau tất cả, ngày mai sẽ là một ngày mới” (“After all, tomorrow is another day!”) và tôi mỉm cười tự chế diễu mình vì sự liên tưởng này. Tôi vừa đi vừa ngắm đất trời bao la thoáng đãng, phóng tầm mắt qua bên kia đồi thông lộng gió và những con đường đất đỏ uốn lượn quanh đồi. Bên cạnh tôi cũng là một rừng thông nhỏ và trong tương lai nơi đây sẽ là thông xanh bao bọc. Vào mùa này nhiều gió,thoảng đưa khúc nhạc thông vi vu,dịu nhẹ như một điệu đàn bất tuyệt dễ ru hồn người.Nhưng sao trong tôi vẫn có lúc gợn lên những con sóng nhỏ ? Ai mà biết được bao nhiêu mùa xuân còn lại của đời mình và điều gì đang chờ mình ở cuối con đường? Và lúc này đây không hiểu sao tôi lại thấy đồng cảm với tâm trạng của một nhà thơ :
…“Ai đâu trở lại mùa thu trước
Nhặt lấy cho tôi những lá vàng
Với của hồn thu muôn cánh rã
Về đây đem chắn nẻo xuân sang …”
( Xuân - Chế Lan Viên )
Với tôi, không mong chờ xuân đến không có nghĩa là sống bi quan mà chỉ là sự ung dung, bình thản . Khi đã trải qua những sóng gió thăng trầm thì lòng người bỗng chững lại trước những đổi thay.Đổi thay của đất trời thiên nhiên. Của lòng người. Để rồi cảm thấy không còn náo nức chờ mong như hồi còn nhỏ. Cũng đâu còn những mộng ước xa vời của thời thiếu nữ. Nhưng lòng tôi vẫn chưa vô cảm bao giờ mà ngược lại là đằng khác! Chỉ có điều càng về xế chiều tôi càng thấy cái vòng khổ lụy, lẩn quẩn của kiếp người. Người thì “thả mồi bắt bóng”, người thì mãi đuổi theo những khát vọng chưa thành. Hạnh phúc của người này chưa hẳn đã là hạnh phúc đối với người kia, có người cả đời khát khao hạnh phúc nhưng chưa bao giờ có được trong tầm tay vì thiếu duyên may gặp gỡ, hoặc nếu như không lấy hạnh phúc của người khác làm hạnh phúc cho chính mình.
Phải chăng hãy cứ sống bình thường như mọi người, vui như cái vui, buồn cái buồn của số đông thì sẽ dễ tìm được sự bình yên và thanh thản. Cái khó là làm sao dung hòa được để không đánh mất chính mình và giữ lấy niềm tin yêu trong cuộc đời này tuy rằng còn có nhiều gian nan, bất trắc.
Một mùa xuân nữa, không vội vàng, cũng chẳng chờ đợi ai đâu, vẫn đang chầm chậm lướt qua.
Tùng Sinh
1-2011