Thơ

Sài Gòn bữa nắng, bữa mưa,
Anh về Xuyên Mộc, nhớ trưa Sài Gòn,
Nghe con gà gáy cô đơn,
Anh không biết gáy, nhưng còn thảm hơn !

Xem tiếp...

Bên cửa sổ nhà em trăng lả lướt,
Ánh vàng đêm  hờ hững đóa  Tường Vi,
Ôi cánh mỏng nhẹ nhàng rơi trong gió,
Tôi chạnh lòng gom nhặt cánh hoa rơi.

Xem tiếp...

Một chiều cuối thu,
Ta ngồi đọc đặc san,
Người bạn cũ đem đến,
Làm ta không thể quên,

Xem tiếp...

Nhớ độ Thu về năm ấy
Đôi ta gặp nhau chợt thấy
Tình yêu nồng thắm lên ngôi
Trời yêu ngàn sao nhấp nháy
Hai ta quấn quýt không rời

Xem tiếp...

Đêm hú gọi mây chưa về núi cũ
Đã bao mùa hong áo lụa tàn phai
Khi biết được trời âm-u đến vậy
Sao đôi tay vẫn níu bắt nghìn trùng

Xem tiếp...

Khi em về- Thu vừa chuyển sang Đông
Trời tháng mười mà nghe như lành lạnh
Khi em về- Gió nghiêng lã ngọn sầu đông
Mưa gột rửa trong ta đời cô quạnh

Xem tiếp...

alt

Rồi lại mùa đông về lần nữa
Trời vẫn còn mưa – người đã xa
Hàng cây xanh cao một lần anh tới
Giờ đã ngút ngàn ngày tháng đã qua

Xem tiếp...

Chỉ mình anh hiểu vì sao
Tuổi đời còn thấp- Em cao tuổi buồn
Chỉ mình anh hiểu vì thương
Em qua rất vội đoạn đường vô tư

Xem tiếp...

alt

Chia tay em,
Miền sông nước,
Khi cây lúa vẫn còn ngậm sữa,
Dòng sông Hậu in bóng cây thốt nốt,
Cổ Chiên sóng vỗ rì rào.

Xem tiếp...

Yêu em. Ta không còn trẻ,
Mỗi ngày tóc bạc lai rai,
Dặn nhau, giữ gìn sức khỏe,
Ngắn dài mãi sợi tóc mai

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.