Thơ

CẢM XÚC GIÁNG SINH

Giáng sinh Quy Nhơn trời không thấy rét
Chỉ những mảnh đời đói rách quanh năm
Cái lạnh đời người cầu Chúa đến thăm
Cầu cho an vui, mọi người no đủ tết…

Xem tiếp...

Khi đường gươm của em,
Chưa tuốt ra khỏi vỏ,
Chuông nhà thờ gióng lên,
Chúa nằm nơi máng cỏ.

Xem tiếp...

alt

Đi vào rừng sâu
Thăm ngôi đền cổ
Người xưa  đi đâu
Tường xiêu mái đổ

Xem tiếp...

Đêm đông mưa non nỉ đếm canh dài
Cung đàn trổi hát gọi mùa thu trở lại
Mắt soi nhớ trong đáy ly rượu đắng
Mưa ướt hiên ngoài lệ ướt cho ai?

Xem tiếp...

Không có cây thông miền Đà Lạt
Em lấy cành khô gắn bóng đèn
Quả chuông em làm bằng giấy bạc
Thiên thần nho nhỏ lượn bốn bên

Xem tiếp...

Yêu nhau từ thuở vô minh
Có nghe cay đắng hồn trinh bẽ bàng
Đời là bể rộng trái ngang
Một cơn sóng dậy xóa tan cuộc tình

Xem tiếp...

Những ngày nắng ấm còn đâu
Bầy chim lũ lượt rủ nhau bay rồi
Chỉ còn ta với ta thôi
Tháng ngày lặng lẽ nối đuôi tháng ngày
Chỉ còn anh giữa đắm say
Tình-yêu-quý-nhất đời này là em!

Xem tiếp...

Mười tám năm con sống cùng cha mẹ
Giờ ra đi vì ước nguyện tương lai
Hãy cố học giữ gìn thân con gái
Tìm cho mình một chỗ đứng ngày mai…

Xem tiếp...

alt

Hàng Đường ngọt ngào như giọng nói Tràng An
Hàng Bông nhẹ mềm nghe hơi thở mênh mang
Gây thương nhớ những chiều thu Bác Cổ
Đắm hồn trong Trường Thi in dấu đỏ

Xem tiếp...

alt

Anh về qua ngõ nhà em
Vẫn hàng hoa cũ bên thềm ngày xưa
Vẫn xanh tươi mát hàng dừa
Ôi sao nói hết cho vừa nhớ thương

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.