La San / Vi Nhân

Qua Hè rồi đến mùa Mưa
Sau cơn thi cử, đong đưa vào đời
Bốn phương góc biển chân trời
Chợt nghe tin dữ rụng rời chân tay
Ngờ đâu thế sự không may
Cuộc đời thay đổi đọa đày Người Ta

Xem tiếp...

                                                                                                                                Có một loài hoa vừa trôi vừa nở
                                                                                                                                Em lấy chồng rồi anh ở vậy thôi
                                                                                                                                Nữa mai thương đứng nhớ ngồi
                                                                                                                                Biết loài hoa ấy vừa trôi vừa buồn

Đang lúi húi lục trong cái cặp đựng máy tính để tìm chiếc máy nghe nhạc cá nhân thì nghe tiếng một cô gái rụt rè hỏi tôi:

- Chú… chú là người Việt nam hả chú?

Tôi ngưng tay, nhìn sâu vào hàng ghế và nhận ra cô gái trẻ măng đang nhìn tôi chăm chú. Đôi mắt đen lay láy nhìn tôi không chớp chờ câu trả lời. Tôi hơi khựng người vì không ngờ trên chuyến bay từ phi trường Narita (Nhật) về San Francisco lại có người Việt và là một cô gái trẻ măng. Tôi gật đầu để cô yên tâm:

- Vâng.

Xem tiếp...

Hai gò má tôi không cao, cổ không đến ba ngấn, giọng nói tôi không khàn khàn như vịt đực – cái kiểu “nữ đới nam thanh” – cũng chẳng có đôi mắt lá răm, thế mà lão thầy bói ngồi bên hông chợ tỉnh sau khi sờ nắn, ghé sát mắt vào mấy đường gạch ngang gạch dọc trên bàn tay phải của tôi lại dõng dạc phán rằng tôi cao số.

Lão bảo số tôi khó lấy chồng.

Xem tiếp...

                               Cho anh gởi một lời mừng,
                               Khi nào ly dị nhớ đừng quên anh.


Lân hoảng hốt đạp thắng và vội bẻ quặt tay lái sang bên trái. Cả người chàng nghiêng hẳn về bên phải vì tình trạng mất thăng bằng thình lình. Chiếc xe của chàng chao đi nhưng nó ngoan ngoãn lách theo ý muốn. Tiếng rít của bánh xe cán trên mặt đường nhựa làm mọi người choàng tỉnh sau cơn ngái ngủ của buổi sáng mùa đông chưa đẫy giấc. Người ta còn thèm thuồng hơi ấm của chăn ấm gối êm. Rồi “rầm” một cái, âm thanh của hai khối kim khí chạm nhau nghe chát chúa. Lần này thì mọi người tỉnh táo thấy rõ, kể cả Lân. Chàng còn ngửi được mùi chất cao su cháy khét vì độ ma-sát.

Xem tiếp...

Người điều khiển chương trình ghé miệng sát vào máy vi-âm:

- Tôi là Lyle Richmond và quý vị đang nghe chương trình mạn đàm về đêm của bản đài. Vị khách đặc biệt hầu chuyện với quý vị tối hôm nay là một người đàn ông cao 6’5, với khuôn mặt khôi ngô được phủ bởi mái tóc muối tiêu gợn sóng, đôi mắt xanh trong vắt như biển khơi và quai hàm vuông vắn đầy vẻ nam tính. Tôi nghĩ cần phải nói thêm là ông ta đội mủ nĩ, thắt cà-vạt đúng mốt và dận đôi giày da kiểu cao bồi miền hoang dã. Nói đến đây thì chắc hẳn quý vị cũng đoán được vị khách quý của chúng tôi là ai rồi.

Xem tiếp...

alt
Có câu chuyện vui nói về một người chồng hay so sánh với vợ về công việc ở nhà và công việc ở hãng xưởng. Ông ta cho rằng người đàn bà ở nhà chăm sóc mấy đứa con, nấu cơm, giặt giũ, trông khoẻ quá. Chẳng bù với ông làm những công việc mệt nhọc ở hãng, phải suy nghĩ nhức óc, phải chiều ý xếp, phải lái xe mỗi ngày hơn tiếng trên xa lộ.

Xem tiếp...

alt

Đức Khổng dạy các đồ đệ của ông về Ngũ Thường: Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín mà đứng đầu là Nhân – lòng yêu người. Đức Phật khuyên chúng sinh yêu tha nhân, đồng loại: Dù xây chín bậc phù đồ, Không bằng làm phước cứu cho một người. Cả 10 điều răn của đạo Công giáo chỉ tóm lại 2 điều duy nhất: Mến Chúa và Yêu Người. Thánh Phaolô cũng luôn cổ võ một lòng nhân từ, bác ái trong suốt thời gian đi rao giảng cũng như trong các thư Ngài gửi đến cho các cộng đoàn. Giả như tôi được ơn nói tiên tri, và được biết hết mọi điều bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu, hay có được tất cả đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng là gì…  Hiện nay đức tin, đức cậy, đức mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là đức mến. (1Côrintô 13:2,13).

Xem tiếp...

Đang uống dở ly nước, ông Phiệt chợt nghĩ ra một chuyện, vỗ tay đánh bép vào đùi rõ to, đặt vội ly nước xuống bàn, giọng sảng khoái:

- À! Có vậy mà nghĩ không ra. Để thằng Bảng về nhà cưới con Hiên là xong chứ gì!Nó sẽ ra đi danh chính ngôn thuận.

Hội đang xắt thịt làm bếp, nghe chữ được chữ mất. Nàng loáng thoáng nghe đến Bảng, chồng mình, về Việt-nam để cưới con Hiên, đứa em gái út. Không hiểu rõ, Hội dừng tay thái thịt, hỏi gặng:

- Ba nói thế là thế nào? Sao lại để anh Bảng về làm đám cưới với con Hiên!

Xem tiếp...

Phóng tác theo bài giảng cuả một linh mục

Xinh nghiến răng nuốt trôi những giọt nước mắt tủi hờn và cố nén không bật lên tiếng nấc phẫn uất. Nhìn quanh, Xinh chỉ thấy lòng quạnh hiu với nỗi cô đơn cùng cực. Xinh đang chết dần mòn vì bà mẹ chồng bẳn tính, hay gắt gỏng đang sống chung với vợ chồng nàng. Thật đúng là bà già trời đánh thánh… đỡ. Nàng nghĩ thánh phải đỡ cho bà vì nếu trời đánh thánh đâm thì bà già mắc dịch đã chết ngắc từ lâu rồi. Qua Mỹ chưa đến một năm, bà mẹ chồng đã vào bệnh viện cấp cứu đến ba bốn lần; trong đó có một lần mổ vì chứng nhồi máu cơ tim.

Xem tiếp...

Bàn chân cô gái trần trụi, không giày dép gì cả. Đó là điều đầu tiên tôi nhận ra ngay khi thoáng thấy cô gái đứng ngơ ngác bên vệ đường. Điểm thứ hai đập ngay vào mắt tôi là đôi chân trần của cô lấm lem bùn; nó vương vãi cả lên chiếc quần soọc màu trắng trông loang lổ như da con bò sữa.

Chính vì thấy người cô gái dính bùn nên tôi mới ngừng xe lại. Cả đời tôi chưa bao giờ đón người lạ đứng dọc đường cho quá giang xe, bất kể đàn ông hay đàn bà; nhất là dân bản xứ. Mặc dù tôi thuộc loại to con nhưng đón một tên Mỹ lạ mặt tướng tá như con bò mộng lên xe chắc chắn lành ít dữ nhiều.

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Sáng Tác
Số bài viết:
173
Ngày Xưa Bình Lợi
Số bài viết:
42
Tin Tức
Số bài viết:
5

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

Lời Bàn Mới

Hình Mới